[REVIEW] GIỚI THIỆU ĐAM MỸ (3) (03/2019)

3/04/2019 05:25:00 CH





Cuối cùng, mùa hè 2018 đã qua rồi, mùa xuân 2019 đã đến và review webdrama Trấn Hồn của tôi vẫn chưa viết xong, thực sự rất có lỗi với thầy Thẩm và sếp Triệu T__T

Phải nói là từ lúc trầm mê trong fandom của thầy Chu Nhất Long và thầy Bạch Vũ, tôi bắt đầu bỏ bê đam mỹ và quay lại đọc đồng nhân (fanfic), nhưng quả thật, trong số những bộ đam mỹ mới hoàn, cũng chẳng có mấy bộ hợp ý tôi. 

Sang đến khoảng cuối năm 2018 và đầu năm 2019 thì cuối cùng Mạn Mạn đại thần cũng đã sưởi ấm trái tim nguội lạnh của tôi bằng 2 bộ AWM (Tuyệt địa cầu sinh) và "Năm đó vạn dặm tìm phong hầu". Hiện tại vừa cày xong bộ "Khế tử" của Dịch đại thần nên quyết định trở lại viết một bài review tổng hợp ngắn ngắn. 


AWM (Tuyệt địa cầu sinh) - Mạn Mạn Hà Kì Đa

Tuy không mê và không chơi PUBG nhưng tôi cũng có coi vài clip của loại game này nên có thể đọc AWM, có điều cũng vì thế mà dường như tôi không thể cảm được hết cái hay của bộ truyện này. Trong khi đó, AWM lại xếp hạng khá cao trên Tấn Giang. Nếu ai đã đang chơi PUBG đồng thời theo dõi các giải esport thì chắc chắn sẽ rất thích AWM. Điều duy nhất khiến tôi kiên trì đọc hết AWM là vì Mạn Mạn đại thần vẫn luôn xây dựng được một cặp công thụ đúng fetish của tôi và thật ra... những sự kiện diễn ra trong team thi đấu cũng khiến tôi xúc động dữ lắm. 


Năm đó vạn dặm tìm phong hầu - Mạn Mạn Hà Kì Đa 

Phải thú nhận một điều, trong mắt tôi, Mạn Mạn đại thần viết cổ trang tốt hơn hiện đại nhiều lắm. Hai tác phẩm của Mạn Mạn mà tôi thích nhất và đánh giá cao nhất là hai bộ cổ trang, đầu tiên là "Thiên Hoàng Quý Trụ", tiếp theo chính là bộ này. Trước đây, trong các bộ của Mạn Mạn thì Kỳ Kiêu x Bách Nhận chính là cặp đôi số khổ nhất, cho đến khi gặp Úc Tử Hựu và Chung Uyển. 

Kỳ Kiêu còn có cô ruột thương yêu bảo hộ, Bách Nhận còn có chị gái và mẹ ruột lo lắng ngóng chờ. Còn Úc Tử Hựu cùng Chung Uyển thì chẳng có ai ngoài nhau. Không có Tử Hựu, Chung Uyển không còn hy vọng không còn động lực để sống tiếp. Không có Chung Uyển, Tử Hựu chỉ có một cuộc đời đầy dối trá và dơ bẩn, bản thân hắn đã là sự tồn tại tội lỗi. Hai kẻ khốn cùng bấu víu vào nhau để sống tiếp và sống sót. 

Thê thảm đến mức, cho dù là HE thì trái tim tôi vẫn đau đớn vì quá thương Chung Uyển, quá xót Úc tiểu vương gia. 


Khế tử - Dịch Tu La

Bộ này là do một người chị đề cử cho tôi, chị ấy đề cử từ năm 2017, tôi cũng lưu trong ghi chú của mình đến từ đó đến tận tuần trước mới đọc và đọc một lèo đến hôm nay thì xong. Thật ra, sau khi chị bạn tôi nhắc đến "Khế tử" tôi cũng đã đi xem review nhưng cảm thấy không hợp nên tạm gác đó. Sau khi đọc xong, tôi phát hiện ra, bởi vì review kia khiến tôi có cái nhìn không đúng về tác phẩm nên mới dẫn đến tình trạng "bỏ lỡ nhau nhiều năm" như vậy. 

"Khế Tử" đúng ra là một câu chuyện về tộc người Thiên Túc hiện đại, về nguồn gốc của họ, về quá trình trưởng thành và tự hoàn thiện của họ, về những sự thật bị vùi lấp trong vô vàn lời nói dối suốt 4000 năm lịch sử. Nhưng nếu chỉ kể chuyện lịch sử và khoa học thì nhàm chán quá, cái gì cũng phải gắn liền với thực tiễn, gắn liền với nhân dân thì mới cuốn hút và  gây xúc động được. Doanh Phong và Lăng Tiêu không chỉ kể câu chuyện tình của họ mà còn kể lại những trang sử hào hùng của dân tộc mình. 

Timeline trong "Khế Tử" không hề ngắn nhưng trong tâm trí tôi, cho đến cuối cùng Doanh Phong và Lăng Tiêu vẫn là những chàng trai trẻ đáng mến, dẫu yêu đương cuồng nhiệt vẫn chưa từng vì nghịch cảnh mà xa rời lý tưởng của bản thân. Câu chuyện của Doanh Phong và Lăng Tiêu chính là hình mẫu chuyện tình yêu mà tôi yêu thích nhất. Đó chính là hai người bên nhau, cùng nhau vượt qua nghịch cảnh, cùng nhau trưởng thành, rồi từ đó mà hoàn thiện bản thân, trân trọng đối phương, hiểu được cái gì gọi là tình yêu thực sự. Cái sự "cường" của Doanh Phong và Lăng Tiêu không phải chỉ thể hiện trong sức mạnh cơ bắp và khả năng chiến đấu của họ, nó còn thể hiện trong cách họ vượt qua "cái tôi" của mình vì đối phương, trong niềm tin mà họ dành cho nhau, trong cách họ cùng nhau hy sinh vì lý tưởng vì dân tộc. 

Đối với tôi mà nói, "Khế Tử" là một câu chuyện xuất sắc. Cái cách mà Dịch Tu La dẫn dắt câu chuyện thành công đưa người đọc đạt đến cao trào của cảm xúc ở những phần đầu, đến những phần sau thì dần dần bình ổn nhưng lại cuốn hút bằng những nút thắt liên quan đến quá khứ, người đọc cũng như được phát triển, được trưởng thành cùng Doanh Phong và Lăng Tiêu. 

Nếu có một sự tiếc nuối thì là phiên ngoại quá ngắn đi T___T  Có lẽ sau này tôi sẽ mạnh dạn nhảy hố các tác phẩm của Dịch Tu La.


Người bất tử - Hoài Thượng

Một trong số ít những bộ về chủ đề tận thế mà tôi nhảy hố và là bộ duy nhất mà tôi đề cử cho tới lúc này. Lại là một bộ mà công thụ đều cường, giá trị vũ lực ngang bằng, cùng kề vai sát cánh chiến đấu. 

Đây là bộ chuyện mà tôi rất rất rất muốn được dựng lên thành phim cùng với "Kim bài đả thủ" và "Khế tử".



Hợp ý - Sở Hàn Y Thanh

Một bộ truyện dễ thương của Sở Hàn Y Thanh, vừa dễ thương lại dễ đọc, chẳng bù cho "Trầm Chu", tôi đọc "Trầm Chu" chắc 3 năm rồi vẫn chưa đọc xong .-. 


Đọc thầm - Priest 

Chỉ có hoa hồng mới nở rộ như một đóa hoa hồng - Trừ Linh

Lòng có Lăng Hi - Qifu A

Tương Tựu - Hà Hán


Những truyện tôi đề cử ở trên đều có chung một đặc điểm: 1x1, niên thượng, HE, không cẩu huyết, không quá ngọt, được edit khá ổn, đều đã hoàn. 


You Might Also Like

1 nhận xét

Popular Posts